Chu Kiến Ý khẩn trương đến mức đầu óc trống rỗng.
Không biết qua bao lâu, hắn mới nghe được thanh âm như cam lộ từ trên trời giáng xuống:
“Được rồi, ngươi thề đi.”
Chu Kiến Ý nghe vậy trong lòng nhất thời buông lỏng, mồ hôi đầm đìa, như trút được gánh nặng, càng không nhịn được mà thở hổn hển.




